MẶT TRỜI NHỎ MÙA ĐÔNG

Đôi lúc Thảo nghĩ, hắn giống như một mặt trời bé nhỏ trong cuộc đời nàng vậy, mặt trời này khiến trái tim nàng ấm áp, khiến đôi má nàng nóng bừng, khiến cuộc sống của nàng rực rỡ màu sắc.

banner ads

35802-canhdep22-8889-1384312994.jpg

Ảnh minh họa

- Đông ơi, sao mày lại có thể lạnh quá như thế được nhỉ?

Vừa rên, Thảo vừa kéo chăn trùm cho kín đầu, không quên nhét thêm chăn vào dưới đôi chân trần. Như thế ấm hơn nhiều. Thảo không quen đi tất nhưng cũng sắm cho mình mấy đôi, lạnh quá thì đeo vào, đeo được một lúc thấy bức bí quá lại lôi ra, kéo chăn trùm kín chân xem ra vẫn dễ chịu. Dù sao thì trùm chăn và lướt facebook cũng không phải là một giải pháp tồi vào mùa đông lạnh giá. Đêm noel rực rỡ, giai điệu jingle bell vang lên ở nhà thờ đầu phố. Ôm cục máy tính giữa phòng trọ lạnh ngắt thật là buồn. Nhưng biết làm sao được, không có gấu chó, gấu mèo gì thì đành chịu thôi. Phải chi vào những ngày đông giá lạnh như thế này, có một người yêu mình, có một người thương mình, nắm chặt lấy tay mình cho đỡ lạnh, ôm lấy mình từ phía sau lưng cho ấm, giả vờ mắng khi mình ăn mặc phong phanh, nhẹ nhàng đeo cho mình cái khăn vào những ngày giá lạnh. Chỉ cần thế thôi đủ để thấy ấm lòng, chỉ cần thế thôi để thấy cái lạnh mùa đông chẳng nhằm nhò gì cả. Vậy mà đợi mãi, chẳng biết đến đông nào người đó mới xuất hiện trong cuộc đời nàng đây.

- Em gì ơi, cho anh hỏi chút. Có tiếng con trai gọi phòng Thảo

banner ads

Quái lạ, tưởng mọi người đều đi chơi noel hết, sao vẫn còn sót lại một người. Và giọng nói thì lạ hơ lạ hoắc nữa chứ. Mặc dù cửa phòng đã chốt thật chắc chắn rồi, nhưng vẫn không thể không đề phòng. Cái xóm trọ vắng tanh vắng teo này, lỡ đâu có kẻ xấu xông vào, một mình Thảo không thế nào mà đối phó được.

- Anh là ai thế? Thảo cảnh giác, vẫn không chịu mở cửa

- Anh ở trên tầng ba em ơi, anh vừa chuyển đến. Bác Liên bảo anh muốn xin pass wifi thì xuống phòng em mà hỏi.

Phòng ở tầng ba vừa chuyển đi tuần trước, nghe bác Liên nói có người chuyển đến rồi nhưng Thảo chưa gặp. Còn wifi bác cho dùng miễn phí nhưng sợ mọi người cho pass các nhà xung quanh nên giao trọng trách lại cho Thảo, ai cần cứ mang máy xuống Thảo đánh cho.

Thảo mở cửa, gã con trai đeo kính đứng trước mặt nàng trông cũng xinh trai lắm, cái mũi cao càng tôn thêm vẻ đẹp trên khuôn mặt sáng sủa, đặc biệt hắn chỉ khẽ cười thôi nhưng đủ để lộ rõ đôi lúm đồng tiền dễ mến.

- Anh ơi, đưa 10k đây.

- Em nói gì cơ? Hắn há hốc mồm đầy ngạc nhiên

- Dạ, đưa 10k đây ạ.

- Em đợi anh chút... Hắn chạy ngược trở lại tầng ba. Tưởng đã xong chuyện, Thảo chốt cửa thì nghe tiếng hắn kêu vội vã.

- Em ơi, Anh đưa 10k, rồi cho anh cái pass wifi. Ở một mình, không có mạng buồn lắm. Hắn thật thà

Lần này là đến lượt Thảo há hốc mồm nhưng nàng nhanh chóng nhận ra nguyên nhân của sự hiểu lầm. Cũng tại anh chủ nhà thông minh quá cơ, để tạo ra một cái pass wifi độc đáo, anh đã suy nghĩ mất mười phút mười hai giây, cuối cùng anh bảo "ai hỏi thì em cứ nói dua10kd@y", lại còn a với @ nữa chứ.

- Dạ, không phải .Ý em pass wifi là đưa 10k đây ạ. Thảo giải thích

- À, thì ra là như vậy...Hắn cười, có vẻ hơi ngại ngùng vì sự ngây ngô vừa nãy

- Cảm ơn em nhé!

Lại quên nhắc với anh đẹp trai phải gõ @ thay vì a mất rồi, lát nữa kiểu gì hắn cũng quay xuống gọi cửa lần nữa, thôi cứ để cửa như thế vậy. Quay vào phòng, vừa bật bản không lời kiss the rain lên, đã thấy đầu hắn lấp ló ngoài cửa.

- Em ơi, ngại quá! Anh đánh mãi không được, em đánh giúp anh được không? Hắn bê luôn cả laptop xuống phòng Thảo

- Em quên nhắc anh thay a thành @ . Anh đưa đây em đánh cho

- Mà anh có thể vào phòng chơi. Thảo mời khi thấy hắn cứ đứng tần ngần ngoài cửa.

- Noel mà không đi chơi đâu hả em?

Biết trả lời thế nào nhỉ? Chẳng lẽ lại khai thật ra là không có gấu, mất mặt quá. Nói là em không muốn đi chơi, thích ở nhà ôm máy tính hơn thì đúng là cực kỳ dối lòng.

- Em ở nhà, đợi anh xuống xin pass wifi. Thảo lém lỉnh.

- Anh cảm ơn nhé!

- Anh cảm ơn cái gì ạ?

- Cảm ơn vì em đã đợi anh.

Câu nói vô tình của hắn bất giác làm Thảo đỏ mặt. Thực lòng thì nàng cũng cô đơn lâu quá rồi, đang mong mùa đông này sẽ có một tình yêu xuất hiện. Nhưng nếu hắn là người đó, hẳn là ông già noel đã đi lạc ngõ mất rồi hoặc là ông ưu ái Thảo quá. Nếu thế nàng nên gọi nó là gì nhỉ? "Đêm noel định mệnh" hay là "Cái Pass wifi định mệnh"? Càng nghĩ, lòng Thảo càng hoảng hốt.

- Thảo cũng học tiếng trung hả? Hắn nhìn lên chỗ giá sách có mấy quyển giáo trình hán ngữ.

- Dạ, em học cho vui, để xem phim nữa ạ, phim chưa ra sub mà ngồi đợi thì dài cổ ra mất. Mà sao anh biết tên em?

- Facebook của em là Thảo Nguyễn đấy thôi. Hắn cười, chỉ vào màn hình máy tính đang hiện trang cá nhân của Thảo.

- Anh cũng biết một chút tiếng Trung, khi nào rảnh, xem phim thì gọi anh với nhé!

Thảo học tiếng trung cũng không hẳn chỉ vì nghiện phim, nàng yêu thích văn hóa Trung Quốc, muốn học để tìm hiểu và hi vọng sau này có cơ hội đến Trung Quốc du lịch. Đề nghị xem phim cùng hắn Thảo cũng quên mất, mãi tận một hôm xem bộ phim "thiên kim trở về" đến tập 11 đang hay thì nó không ra sub nữa, trình độ tiếng Trung gà mờ của Thảo cũng không giúp nàng hiểu hết được nội dung, Thảo đành cầu cứu đến anh đẹp trai, lúc này mới rõ cũng biết một chút tiếng Trung của hắn chính là trình độ HSK5. Mà chữ tiếng trung của hắn cũng cực kỳ đẹp, không giống kiểu gà bới của Thảo. Cũng từ đó, theo phương pháp chỉ dạy của hắn, trình độ của Thảo tiến bộ rất nhiều. Lại nói, sau lúc trò chuyện cùng hắn ở phòng, Thảo đang chát chít tít mù với con bạn thân ở mãi Sài Gòn xa xôi thì nhận được lời mời kết bạn của Huy Nguyễn. Ảnh đại diện là anh chàng ngồi trên con tàu chụp giữa biển khơi, lấy tay che trên trán, ánh mắt như đang nhìn xa xăm về một nơi nào đó. Huy Nguyễn chính là anh đẹp trai ở tầng ba.

- Ngủ đi em, muộn quá rồi.

Đồng hồ chỉ 11giờ 8 phút, vẫn chưa là quá muộn đối với Thảo.

- Em chưa buồn ngủ lắm.

- Hình đại diện của em, đặc biệt quá!

- Sao hả anh?

- Đôi mắt đẹp, nhưng hơi buồn thì phải.

Nhiều người nhận xét, Thảo có đôi mắt buồn, lúc nào cũng giống như kiểu chất chứa nhiều tâm sự. Thảo nhấn một cái icon cười rạng rỡ. Mặc kệ là gì, mắt có buồn hay không, ta cứ sống vui hôm nay đã.

Những ngày mùa đông của Thảo vẫn lạnh lẽo trôi qua và không có gì thay đổi. Buổi sáng, xách hộp cơm leo xe bus đến công ty, buổi chiều xách hộp cơm leo xe bus về phòng trọ. Buổi tối, ôm máy tính đọc báo, lướt face. Lúc nào chăm chỉ thì bật cái loa điện thoại phát inh ỏi 301 câu đàm thoại tiếng trung lên nghe. Thỉnh thoảng chạy ra nhà sách Trí Tuệ ngắm mấy quyển sách cho đỡ chán, hay có khi cũng la cà quán sữa chua mít với mấy đứa cùng lớp đại học. Cho đến một buổi tối, đang ngồi ôm máy tính thơ thẩn chưa biết nên làm gì thì nhận được tin nhắn từ hắn.

- Em ơi, lạnh quá ! Ngô nướng không?

Đang tính từ chối thì cái bụng réo lên biểu tình inh ỏi. Hôm nay nghỉ chủ nhật, lúc chiều ngủ dậy đói bụng quá ăn luôn bát cơm nguội. Tối không muốn ăn nên cũng không nấu, không ngờ bây giờ lại đói thế này.

- Em có... Nàng trả lời

Mùa đông Hà Nội lạnh quá đi thôi, Thảo mặc một chiếc áo len dày, khoác một chiếc áo phao rộng nữa, hình như vẫn còn chưa đủ, lại vòng thêm một chiếc khăn choàng trên cổ. Hắn đợi Thảo dưới cổng nhà.

- Trông em giống một con mèo ú vậy.

- Còn anh chẳng khác gì một chú voi còi.

- Đi nào mèo ú.

- Đi thôi voi còi.

Tiếng cười trong trẻo vang lên như át luôn giá lạnh bên ngoài, cả hai cảm thấy vui vẻ với cái biệt danh mới mẻ mình vừa đặt cho đối phương. Cảm giác đi dạo với một người con trai cũng thật khác nhiều so với đi với mấy đứa con gái, nhất là đi cạnh một gã đẹp trai như hắn. Một nhóm con gái đi với nhau có thể thành một cái chợ, một người con trai và một người con gái đi với nhau lại sóng sánh đầy sự im lặng, Thảo có chút ngượng ngùng. Chẳng biết có phải do ảo giác hay không mà nàng cứ có cảm giác nhiều người đang nhìn họ.

...............................................................................Còn nữa...............................................................................

Hữu Ích Đáng tin cậy

    CHỦ ĐỀ MỚI