Yêu anh, em có ngốc không?

Hà Nội chớm đông trời trở lạnh. Cái mùa mưa phùn đổ nhẹ sáng sớm hòa với sương mù như ảo ảnh khiến người ta thấy cảm giác cô đơn vô cùng tận. Và bất chợt – lại một mùa xa anh... Em lại chợt hỏi lòng mình: Yêu anh, em có ngốc không?


Em sẽ đợi chờ anh, chờ ai ôm thật chật của anh



Yêu anh, em có ngốc không khi mỗi sớm thức dậy lại chăm chăm check mail và chờ tin nhắn từ một nơi xa của một người chỉ biết làm đứa con gái ngẩn ngơ như chạm vào bùa yêu của chàng trai phố núi?

Yêu anh, em có ngốc không khi chỉ lượn lờ trên những con đường ta đã qua cũng đủ làm trái tim rộn ràng trống ngực, hít hà cái se se lạnh của đầu đông và mỉm cười thật tươi như có anh bên cạnh?

Yêu anh, em có ngốc không khi ngồi hàng giờ trước máy tính chỉ để ngắm hình anh và sợ rằng bàn tay kia rồi một ngày vô tình dắt tay một người con gái khác không phải em?

Yêu anh, em có ngốc không khi dù chẳng hứa hẹn gì mà cứ một mình nghĩ về tương lai của hai đứa, của những tháng ngày được xiết chặt bàn tay anh, được cuộn tròn trong vòng tay anh và những thì thầm về tình yêu...?

Yêu anh, em có ngốc không khi vẫn cứ nhớ mong một chàng trai mà đến 23h là dành cho công việc và những cuộc gọi khẩn của sếp mặc sớm hay khuya?

Yêu anh, em có ngốc không khi cho mình quyền hy vọng, chờ anh và tin vào những điều anh nói, mặc kệ cho lý trí có biện luận đủ kiểu để phủ nhận em chớ nên yêu anh... và rồi con tim lại có lí lẽ riêng của nó, em yêu anh?

Hàng vạn lý do và câu hỏi khiến em nghĩ về anh và đôi khi là nghi ngờ cả chính mình. Gió đầu đông không rít gào dữ dội nhưng đủ se sắt để làm em chợt run lên. Cần lắm một vòng tay, cần lắm một bờ vai và cần lắm một nụ hôn sưởi ấm trái tim em ngay lúc này anh ạ. Hạnh phúc là dù xa anh nhưng trái tim vẫn luôn được sưởi ấm. Em sẽ chờ anh về, đợi cái ôm thật chặt từ phía sau, nhớ giọng nói thì thầm bên tai: Anh yêu em, ngốc ạ!


Theo Guu

Loading...

BÀI VIẾT MỚI

Ý kiến các mẹ (0)
  • Mới nhất
  • Quan tâm nhất