"Bà mẹ trẻ, hãy dũng cảm lên nào!"

Được đăng trên trang confession của một trường đại học lớn tại Việt Nam, những dòng tâm sự đã khiến cộng đồng không khỏi xúc động.

Xem Video "Bán Hết Xe Cộ Để Trả Thù Chồng Khi Biết Anh Ngoại Tình Lần 2"

Những ngày gần đây, một tâm thư kể lại quá trình vượt qua những khó khăn để đến với hạnh phúc của một bà mẹ đơn thân được chia sẻ trên mạng với tốc độ chóng mặt. Bài viết được đăng tải cách đây đã lâu trên trang confession của trường đại học lớn ở Hà Nội, tuy nhiên mãi cho tới gần đây nó mới nhận được sự chú ý từ mọi người. Hiện bài viết này đã nhận được hơn 15.000 lượt like và hơn 3.000 lượt chia sẻ.

Được đăng lên đã lâu, confession giờ đây gây sốt trở lại và thu hút hơn 15 nghìn lượt yêu thích.

Nguyên văn bài viết đang gây sốt :

"Đây là câu chuyện về quãng thời gian chị định không bao giờ nhắc lại nữa, nhưng vẫn muốn một lần dũng cảm kể lại nó, mong là được đăng.

Chị là sinh viên khóa 46, nghĩa là cũng khá gần với các em thôi. Năm hai, mọi việc xảy đến với cậu lớp trưởng. Là do lỗi cả hai đứa, nhưng những ngày đầu tiên biết chuyện, chị cảm thấy lo lắng và như muốn phát điên. Chị nghĩ về tương lai của chị và khóc rất nhiều. Chị không ăn được gì, nhưng trước mặt mẹ chị cố ăn rồi chạy về phòng nôn thốc nôn tháo. Cả hai đứa cùng bối rối, như hai đứa ngẩn ngơ suốt mấy tuần học. Cậu ấy cũng không tránh chị, nhưng thái độ thì đã khác nhiều. Chị cũng không thể trách được gì cậu ấy, nhưng nhìn vào mắt cậu ấy, chị nhận ra chả còn cái gì gọi là tình yêu nữa cả. Lúc ấy cậu nói cậu muốn bỏ đứa bé. Cũng phải thôi. Nhưng chị đã nghĩ rất nhiều, sau này lấy chồng rồi, hàng đêm chị có thể ngủ ngon khi nghĩ về tội lỗi ấy không. Với một đứa như chị, chị không thể, chắc chắn không thể.

Thế là chị quyết định bảo lưu việc học tập, về Đà Nẵng quê ngoại chị, bỏ dùng điện thoại di động, bỏ Facebook, cắt đứt hẳn liên lạc với người con trai ấy. Không biết các cô gái khác thế nào, nhưng với chị, một cuộc hôn nhân vội vã ở cái tuổi đấy, thì cả đời không cưới còn hơn. Chưa kể trong hoàn cảnh này tất cả chỉ là nghĩa vụ với nhau thôi. Nhà có hai mẹ con thôi, nên chị phải xin phép mẹ đi xa một thời gian để bình tâm lại, mẹ chị cũng khóc nhiều. Và cũng chưa bao giờ chị thấy mình bất hiếu như lúc này.

Về Đà Nẵng cũng thoải mái và rảnh rỗi, chị chả có việc gì làm ngoài học tiếng Anh. Học hành lúc mang em bé cũng không vất như chị tưởng nên chị tranh thủ thi khá nhiều bằng tiếng Anh. Hồi ấy đẻ xong em bé chị có bằng TOEIC 820 và SAT 2.220. Thi cử tâm lý thoải mái nên kết quả cũng khá ổn. Đúng là cuộc đời nhiều bất ngờ, trước đó chị vốn có ý định đi du học, nhưng thời gian này chị chỉ định apply chơi chơi. Ai ngờ nhận được học bổng 90% của trường Columbia. Bài luận của chị viết về việc những mong muốn và dự định tương lai của chị, rằng chị vẫn muốn có một tương lai tốt đẹp kể cả khi hai tuần nữa chị sinh. Chị viết về câu chuyện của chị, về việc chị chỉ đang tạm thời từ bỏ vài thứ, để chuẩn bị làm một bà mẹ trẻ, và không có nghĩa là chị từ bỏ tất cả. Chị muốn chống lại cái định kiến về phụ nữ, rất nhiều thứ chị muốn khác nữa. Mọi thứ trong bài luận ấy nghe thật có vẻ thật hoang đường, nhưng lại được trao học bổng, thật thần kỳ.

Chị cũng phân vân ghê lắm vì đẻ xong rồi bỏ con đỏ hỏn ở lại, thế có phải là một bà mẹ quá tệ không. May mà mẹ chị rất hiểu con gái, cũng rất độ lượng vị tha, gạt nước mắt khuyên chị nên tiếp tục con đường học hành. Chị học ở bên đó, mà thật sự quyết tâm học xong còn về với mẹ, với con.

Thú thật là khi ấy chị không còn yêu thêm bất kỳ người đàn ông nào được nữa. Tự nhiên cảm giác người chị yêu nhất lúc ấy chị là hai người: mẹ và con gái thôi. Chị cũng tính sẽ ở vậy nuôi con thôi.

Ảnh minh họa.

Chị đi 4 năm trở về, cảm giác đầu tiên là tội lỗi, thấy con gái đã lớn từng đấy, mẹ đã già như vậy. Nhưng cũng thấy vỡ òa vì tất cả những gì mình muốn, giờ đã gần ngay trong tầm tay rồi. Chị về nước được hai tháng thì xin làm ở tổng công ty Dầu khí Việt Nam. Điều vui nhất bây giờ là mình đã có thể có đủ tiền mua sữa cho con, không còn như ngày đầu phải ngửa tay xin tiền mẹ nữa rồi. Mừng lắm.

Bằng một cách may mắn nào đó, con gái chị vẫn có cha trong suốt 4 năm đầu đời. Không biết bằng cách gì, cậu ấy liên lạc và tìm được nhà chị dù chị đã chuyển nhà. Mẹ kể lại cậu ấy sang Pháp du học, nhưng vẫn đều đặn gửi tiền làm thêm về cho mẹ nuôi cháu. Và cũng hay đến thăm con mỗi khi cậu ấy về. Giờ cậu ấy về nước hẳn, đang làm cho một ngân hàng.

Chị chưa từng hận người con trai này, tuy hai người dù có cuộc sống riêng như vẫn rất tôn trọng nhau. Cậu ấy vẫn hẹn hò cùng cô gái khác, nhưng vẫn trách nhiệm với con chị. Với chị thế là đủ, chị cũng không đòi hỏi gì hơn.

Gần Tết năm ngoái, bà chị mất. Hai mẹ con về quê lo hậu sự cho bà. Buồn lắm. Chị lên trước, lúc ấy nhà cửa tanh bành, không có Tết gì nữa cả rồi. Tâm trạng rối như tơ, con cái nheo nhóc. May mà cậu ấy đang đi công tác ở Bỉ cũng chạy về, đỡ chị một tay. Chị vẫn nhớ hôm tối 30, nhà chả có gì gọi là Tết, sáng cậu ấy về qua nhà chị luôn. Chỉ kịp mua sắm vội vài thứ qua quýt hộ hai mẹ con. Nhưng có một điều lạ lùng là, lúc cậu ấy vác về một cây đào, lau dọn lại nhà cửa, nấu vội mâm cỗ, rồi khi ba người ngồi xem Táo quân, cho đến khi cậu ấy về, chị cứ tự nhiên ứa nước mắt. Chả hiểu tại sao, vừa muốn cậu ấy ở lại, vừa không nỡ. Tự nhiên thấy tủi thân, thấy lạnh lẽo quá. Rồi cậu ấy bảo: "Tớ ở đây với hai mẹ con nhé", thật sự càng khóc to hơn... Có cảm giác cần một người đàn ông quá.

Sau tất cả những chuyện như thế, hai đứa bọn tớ cũng dọn về góp gạo thổi cơm chung. Tết năm nay là nhà mình có bốn người rồi nhé, vui chưa!

Đại loại là chị và anh ấy yêu lại từ đầu, yêu mà hoàn toàn không phải vì trách nhiệm. Anh ấy cũng khác xưa, và cũng từng thổ lộ một lần rằng: "Nếu hồi ấy em có bỏ con thật thì chắc bây giờ anh không biết sẽ hối hận thế nào".

Chia sẻ của chị cũng dài, nhưng điều chị muốn nói với các em đơn giản thôi: "Everything happens for a reason" (tạm dịch: 'Mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó'). Các em đừng nghĩ tình huống bây giờ quả thực thảm hại, rồi đâm hành động thiếu suy nghĩ. Ít ra thì hồi đó chưa bao giờ chị nghĩ đến chuyện tự tử, vì quá bất hiếu với mẹ. Bây giờ nghĩ lại chị phải cảm ơn con mình nhiều lắm, vì chính nó đã tạo ra chị lần thứ hai: mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Nhờ con bé mà chị có học bổng, có gia đình, có cậu ấy.

Các em dù có bao nhiêu tuổi, dù có trẻ thế nào thì vẫn phải chịu trách nhiệm cho những hành động của mình. Đừng nghĩ cứ rủa đàn ông chết hết mới là tốt nhé.

Gửi các em một mẩu email của cô bạn thân gửi chị hồi chị đang đi du học, khi chị than thở là "Tao nhớ con quá, đang chán muốn chết đây". Con bé hơi đanh đá nên phong cách viết hơi bá đạo, đụng chạm. Đoạn đầu vốn là trích từ một câu chuyện:

"Cậu có biết những cô gái đôi mươi làm tình chưa sõi, cá tính mờ nhạt, đọc những thứ nhảm nhí trên mạng rồi đem buồn đau, bi kịch giăng ngang trước mắt, than trách cuộc đời còn người nghe nó ngứa mông thế nào không?

Cậu có biết những cô gái lúc nhỏ bố mẹ nuôi, lớn lên đi học đại học chỉ mỗi ăn ngủ học hành, chưa biết tí gì về va vấp, khắc nghiệt suốt ngày kêu than buồn đau, lạnh lẽo, nhàm chán nó là sự đả kích với những người lao động thế nào không?

Cậu có biết những cô gái xuân thì phơi phới, ngồi một chỗ, nghĩ những thứ mơ mộng vô nghĩa, không một chút nỗ lực, chỉ chờ chực những cơ hội trời cho và lo ganh tị dè bỉu những cô gái khác nó vô nhân đạo với đàn ông thế nào không?

Cậu có biết những cô gái đi qua một hai cuộc tình với vài thằng choai choai lên mạng nói về bi phẫn đau thương, rồi quy chụp đàn ông là thể loại ngu đần thế nào không?”

Huống hồ cậu cũng vượt qua gần hết các loại trên rồi, cũng suýt soát với những loại con gái như thế, sắp thành chín quả rồi, mà còn dám mở mồm ra nói câu ấy thì đáng chết lắm. Chết luôn đi. Chết luôn ở Mỹ, chôn ở Mỹ luôn, khỏi về nữa.

Một chút nữa thôi.

Bà mẹ trẻ à, dũng cảm lên nào".

Bình luận từ người đọc vẫn được liên tiếp gửi đến bày tỏ sự ngưỡng mộ với chủ nhân của confession.

Rất nhanh chóng, những dòng chia sẻ của người mẹ đơn thân đã gây bão cộng đồng. Đông đảo Facebooker, đặc biệt là các bạn trẻ đã ghé qua và để lại những lời bình luận. Bạn H.T.Đ bày tỏ lòng ngưỡng mộ với chủ nhân câu chuyện: "Cám ơn chị vì đã không bỏ đứa bé. Cám ơn mẹ chị vì đã tỉnh táo và bao dung. Và nhất là cảm ơn anh kia, dù có hơi hèn nhát một chút nhưng vẫn là người có trách nhiệm, hơn ti tỉ thằng đàn ông ngoài kia, vẫn là chút hy vọng để chị em phụ nữ tin là đàn ông tốt ở đời chưa hết".

L.S chia sẻ: "Để có câu chuyện này, phải có một cô gái nghị lực, một bà mẹ cảm thông, thương yêu con và một thanh niên lầm lỡ nhưng rồi cũng đầy trách nhiệm. Nếu không phải vì anh chị cùng có trách nhiệm với đứa bé thì câu chuyện đã sang một hướng khác rồi. Thật đáng ngưỡng mộ tinh thần của hai anh chị và cả của mẹ chị nữa".

Theo ngoisao

loading...

BÀI VIẾT MỚI

Ý kiến các mẹ (3)
  • Mới nhất
  • Quan tâm nhất