Tình yêu của tôi ơi, giờ em đang ở đâu?

Những ngày tháng không em cũng đã khiến tôi chao đảo thật nhiều. Việc học của tôi đã có lúc tuột dốc nếu không có sự chia sẻ của một người bạn.

Xem Video "Đừng Để Đến Khi Mất Cô Ấy Rồi Mới Ôm H.ậ.n Nuối Tiếc, Câu Chuyện Cảm Động Ông Chồng Nào Cũng Nên Đọc"

Tôi đã ôm một mối tình khôn nguôi suốt nhiều năm trời dù đã có một gia đình êm ấm mà thằng đàn ông nào cũng ao ước.

Ngày ấy, tôi, một thằng sinh viên khù khờ cua được đứa con gái xinh nhất xóm trọ. Ai cũng bảo tôi tốt phước bởi chẳng những em xinh đẹp mà còn là đứa con gái giỏi giang, ngoan hiền. Nhìn trên nhìn dưới, nhìn qua nhìn lại chẳng có điểm gì tôi hơn em ngoài những thành tích học tập vượt trội. Và có lẽ vì thế em yêu tôi. Nghĩ vậy, tôi càng cố gắng học tập hơn nữa.

Tình yêu của chúng tôi ngày ấy cũng chỉ dám nắm tay vội vàng.

Tình yêu của chúng tôi ngày ấy cũng chỉ dám nắm tay vội vàng chứ không vồ vập như các bạn trẻ bây giờ. Có lần tôi lén hôn em từ đằng sau vậy mà em giận đến hai ba ngày mới bắt chuyện. Câu chuyện yêu đương chưa đủ mặn nồng thì thầy u em biết chuyện. Thầy bảo em nhất định phải gặp được mặt tôi trước khi muốn hai đứa được phép qua lại. Vậy là tôi phải vay mượn bạn bè ít trăm làm hành trang cùng em ra Cổ Nhuế gặp mặt thầy. Lần ra mắt này, tôi cũng tràn trề hy vọng vì tin mình đủ bản lĩnh để thuyết phục người lớn.

Cuộc trò chuyện giữa tôi và thầy em thật từ tốn, nhẹ nhàng và rất dè chừng. Nhưng khi đặt vấn đề về tôn giáo, tôi mơ hồ nhận ra điều gì đó bất an. Ngay khi cuộc gặp kết thúc, tôi có nán lại một lúc theo lời mời của gia đình. Vậy mà, đến chiều hôm đó, thầy em đã đến gặp và đưa cho một chiếc vé tàu vào Sài Gòn với lời dặn dò: “Bác cảm ơn con đã cất công ra tận đây nhưng không bao giờ gia đình bác chấp nhận cho con gái lấy người ngoại đạo.”

Và tôi đã ra về mà không có em…

Thế đấy, chuyện của chúng tôi bị ngăn trở chỉ vì em là con chiên ngoan đạo. Còn tôi theo ba má thờ ông bà. Em cũng đã nói trước điều này với tôi khi cả hai mới yêu nhau nhưng tôi không ngờ mọi chuyện lại gay gắt đến thế nhất là vào thời đại của chúng tôi. Vì chuyện này, tôi cũng đã trở về quê hỏi xin ba má cho phép vào đạo nhưng gia đình tôi cũng nhất mực không đồng ý.

Từ sau lần đó, để hoàn thành nốt năm học cuối, em vẫn được phép vào Sài Gòn trọ học với lời hứa không bao giờ gặp mặt tôi. Tất nhiên, chẳng gì ngăn cấm được tình yêu đang chớm nở và chúng tôi cứ thế lén lút gặp gỡ nhau nhiều hơn. Nhưng có một điều rất lạ là mỗi lần chúng tôi làm gì, đi đâu thầy em đều gọi điện kể lại qua điện thoại cho em nghe như thể đã cùng đi, cùng làm. Sau này, tôi mới biết ông đã nhờ cô bạn thân nhất của em giám sát chúng tôi.

Tôi đã tập trung cho việc học và đã trở thành thủ khoa năm ấy.

Sau một thời gian bị cấm đoán, chúng tôi dè chừng hơn mỗi lần gặp mặt. Em cũng khuyên tôi chú tâm vào việc học vì có thể mọi chuyện sẽ thay đổi. Tôi và em mỗi người đều vắt chân vào chạy nước rút cho cuộc đua cuối cùng của chặng đường đại học. Mọi nỗ lực cũng không phụ lòng người. Tôi đã tốt nghiệp loại ưu và trở thành thủ khoa công nghệ thông tin năm ấy. Được sự hỗ trợ của trường, tôi đã xin được học bổng du học toàn phần tại Úc. Tin vui này đến với tôi cũng là niềm vui vỡ òa cho em. Hơn ai hết, em là người mong muốn tôi đạt được tấm vé du học. Vậy mà ngày nhận được tin, lòng tôi lại buồn nhiều hơn vui.

Trước khi chuẩn bị đi du học, tôi biết sẽ phải xa nhau một quãng thời gian đằng đẵng nên đã dành nhiều thời gian hơn cho em. Tôi và em cùng đi đây đi đó một vài nơi. Đến bây giờ, những ký ức này trong tôi vẫn chưa thể nguôi.

Ngày tôi bay, em thủ thỉ bên tai tôi một lý do yêu thật ngớ ngẩn. Em bảo ngày ấy vô tình nghe thấy tôi trách một thằng bạn sao vội quen người yêu mới khi chỉ vừa chia tay người cũ. Chỉ thế thôi mà cái thằng mọt sách như tôi lại lọt vào mắt xanh của nàng. Và nếu không phải em chủ động làm quen chắc thằng nhát gái như tôi chẳng bao giờ có cơ hội được yêu em.

Lời thủ thỉ ấy theo tôi suốt những ngày tháng đầy khó khăn trên xứ người với chuyện học hành lẫn mưu sinh.

Em vẫn đều đặn gởi những lá thư qua mail cho tôi. Thỉnh thoảng, hai đứa lại chat webcame nhìn nhau cho đỡ nhớ. Rồi việc học và những vất vả nơi xứ người cứ cuốn lấy tôi. Khi tôi về thì em đã ngủ. Khi em thức thì tôi lại cắm đầu học hành. Cứ thế, những thư từ thăm hỏi thưa dần. Cho đến một ngày, từ người bạn thân của em tôi hay tin em bị tai nạn.

Rồi cứ thế, mọi thư từ của em bặt tăm. Tôi không thể về ngay lúc ấy vì đến kỳ thi học kỳ. Mọi chuyện về em tôi chỉ có thể liên lạc qua cô bạn thân. Chỉ được nghe nói em không thể đi lại.

Đến kỳ nghỉ hè năm thứ 3, tôi tranh thủ về Việt Nam để gặp em nhưng khi tìm đến nhà em thì mọi người đều đã chuyển đi. Hàng xóm cho hay, gia đình em bị đỗ nợ do làm ăn thua lỗ nên đã bán nhà trừ nợ và dọn đi nơi khác. Em bị tai nạn sau lần đó và đôi chân đã không thể đi lại được.

Tôi có lần theo email của bạn em để hỏi thăm nơi em chuyến đến. Cuộc gặp gỡ giữa tôi và cô bạn này cũng không mang lại tin tức gì mới. Thời hạn của tôi cũng hết, tôi phải bay sang Úc để tiếp tục hoàn thành việc học.

Những ngày tháng không em cũng đã khiến tôi chao đảo thật nhiều. Việc học của tôi đã có lúc tuột dốc nếu không có sự chia sẻ của một người bạn.

Cô ấy là người đã giúp tôi rất nhiều ngay từ những ngày đầu đặt chân lên xứ người. Là người đã chăm sóc mỗi khi tôi ốm đau và cũng là người vực tôi dậy khi chìm trong những dằn vặt nuối tiếc về người em ở quê nhà.

Tôi đã đạt được những gì mình mong muốn...nhưng lúc nào cũng đau đáu ngày gặp lại em.

Giờ đây, tôi đã có được những thành tích mình mong muốn đạt được, có chỗ đứng trong một tập đoàn công nghệ lớn ở Úc và đã trở thành một người cha của hai con. Vợ tôi không ai khác hơn là người con gái đã giúp đỡ tôi thật nhiều ở bên này. Tôi biết ơn cô ấy nhưng không bao giờ nguôi ngoai được cảm giác tội lỗi với em.

Tôi nhớ em thật nhiều và lúc nào cũng đau đáu ngày được gặp lại em nhưng mọi tin tức vẫn cứ bặt tăm. Không biết em giờ này nơi đâu?

Yeutre.vn

loading...

BÀI VIẾT MỚI

Ý kiến các mẹ (0)
  • Mới nhất
  • Quan tâm nhất