Sự thật đắng lòng đằng sau lá đơn ly hôn của vợ

Câu trả lời chưa được rõ ràng thì một ngày, vợ tôi lặng lẽ đặt đơn ly hôn trên bàn và yêu cầu tôi ký, nếu không sẽ đơn phương ly hôn.

Xem Video "Đừng Để Đến Khi Mất Cô Ấy Rồi Mới Ôm H.ậ.n Nuối Tiếc, Câu Chuyện Cảm Động Ông Chồng Nào Cũng Nên Đọc"

Tôi năm nay 37 tuổi mà mới kết hôn được 3 năm. Vẫn còn nhớ khi ấy, mấy anh ở cơ quan trêu đùa, kỹ tính quá, cẩn thận vợ không lấy lại lấy phải nợ. Tôi chỉ cười xòa qua chuyện nhưng thật lòng thì cũng muốn tìm được 1 người tâm đầu ý hợp, biết lo lắng cho gia đình, nói chung phải là mẫu người con gái truyền thống thì mới tính chuyện xây dựng gia đình.

Tôi không hiểu chuyện gì đang diễn ra nữa (Ảnh minh họa).

Rồi tôi cũng gặp được người như thế. Một người con gái có đôi mắt thật hiền, dáng người dong dỏng, giọng nói ấm áp và có cách nói chuyện rất hợp với tôi. Vậy là như vớ được vàng mười, tôi mạnh dạn tấn công để xúc tiến việc vợ con.

Nàng 27 tuổi, làm kế toán của 1 công ty truyền thông, là người gốc Hải Dương, con nhà lành theo đúng nghĩa. Chỉ sau 5 tháng tấn công dồn dập, tôi đã nhận được cái gật đầu thẹn thùng đồng ý trở thành người yêu của tôi.

Chỉ sau 6 tháng yêu đương, chúng tôi dẫn nhau về báo cáo gia đình 2 bên. Và 1 đám cưới thật đẹp, thật hạnh phúc được diễn ra trong niềm vui của 2 bên gia đình và bạn bè, hàng xóm.

Ít lâu sau vợ tôi sinh cháu trai đầu lòng, nay con trai tôi đã gần 2 tuổi. Ai cũng bảo tôi chậm nhưng chắc. Giờ có vợ đẹp con khôn, nhà cửa ổn định và gia đình hạnh phúc. Tôi cũng mãn nguyện lắm.

Đúng là hạnh phúc chẳng bao giờ có thể tròn đầy như người ta vẫn mong muốn.

Chỉ khoảng 2 tháng trở lại đây, vợ tôi thay đổi đến chóng mặt, từ cách ăn mặc cho tới cách ăn nói, đối xử với tôi. Từ một người phụ nữ ăn mặc giản dị kín đáo, chẳng biết dùng phấn son trang điểm là gì nay bỗng diện những bộ đầm sexy hở hang, trang điểm lòe loẹt. Ăn nói thì khó nghe, lại còn bỏ bê chồng con, không chăm lo gì tới việc nhà như mọi khi nữa.

Gần đây, vợ tôi còn gửi hẳn con sang bà ngoại để tiện đi công tác tỉnh vài ngày một. Cô ấy thay đổi đến khó hiểu. Và rồi chính tai tôi nghe vợ nói lời tình cảm với một ai đó, chính mắt tôi lại thấy vợ hẹn hò với người đàn ông khác. Chẳng nhẽ người như vợ tôi cũng có cái tính đó ư?

Câu trả lời chưa được rõ ràng thì một ngày, vợ tôi lặng lẽ đặt đơn ly hôn trên bàn và yêu cầu tôi ký, nếu không sẽ đơn phương ly hôn. Cô ấy nói chán tôi, không còn tình cảm. Đang yêu 1 người khác và dự định sẽ cùng người đó xây dựng hạnh phúc mới.

Một thông tin nữa, tôi nhận được và thấy vợ thật vô tình là sau khi ly hôn, cô ấy sẽ để lại con trai cho tôi chăm sóc. Thật sự tôi chưa hết ngỡ ngàng trước những lời tuyên bố của vợ. Và cũng chẳng thể biết chuyện gì đang xảy ra.

Tôi chưa chấp nhận ly hôn, nên chúng tôi mới ly thân. Cô ấy đã không ở nhà 1 tuần nay rồi. Còn con thì tôi không thể 1 mình xoay xở nên đã gửi con sang bà ngoại.

11h đêm, tôi nhận được điện thoại từ 1 số máy bàn, số lạ mà tôi không biết của ai.

Bấm nút nghe thì ra đó là số điện thoại của bệnh viện, nhắn tôi đến gấp: "Anh là chồng bệnh nhân N.T.H phải không? Đến bệnh viện gấp nhé!". Chỉ kịp hỏi tên bệnh viện, tôi lao ngay tới đó. Trời đất như quay cuồng đảo điên, tôi dường như không còn đứng vững, chân tay bủn rủn, nói chung chưa bao giờ tôi phải chịu cảm giác sợ đến thế. Người phụ nữ đang gắng gượng giành lấy từng hơi thở trên giường kia chính là vợ tôi - người tôi đã chọn để gắn bó cả đời này.

Giữ lại bình tĩnh, tôi được bác sĩ mời vào phòng nói chuyện. Những lời bác sĩ nói tôi như không thể nhớ hết được, chỉ biết rằng vợ tôi đang mắc bệnh ung thư vòm họng, đang suy kiệt sức khỏe trầm trọng. Rồi bác sĩ có trách tôi, sao để vợ 2 tháng nay chạy chữa một mình? Tôi không biết trả lời ra sao nữa. Chỉ thấy tim mình như thắt lại vì đau xót, vì thương vợ.

Giờ đây, tôi đang rất hoang mang, không biết phải làm gì để giúp vợ vượt qua và chiến thắng bệnh tật. Càng nghĩ càng thương vợ và trách bản thân. Là chồng mà không nhận ra sự thay đổi của vợ là có lý do, cô ấy trang điểm, ăn mặc đẹp để cố che đi những nét già nua vì sức khỏe giảm sút.

Cô ấy biết mình mắc bệnh hiểm nghèo, không muốn tôi phải lo lắng nên đã giấu và bày ra việc ngoại tình để dời xa bố con tôi, để bố con tôi quen dần với việc sau này sẽ không còn sự xuất hiện của cô ấy trên cõi đời. Giá như có một phép màu để gia đình tôi lại tiếp tục được sống những tháng ngày hạnh phúc bên nhau thì hay biết mấy.

Theo Trần LãmNguồn PN

loading...

BÀI VIẾT MỚI

Ý kiến các mẹ (2)
  • Mới nhất
  • Quan tâm nhất

Loading...