Chồng yêu, vậy là cô ấy đã mang giọt máu của anh!

Tình yêu liệu có đủ sức mạnh để người đàn bà sẵn sàng “nhượng quyền” người đàn ông của mình cho một người phụ nữ khác và ra đi một cách âm thầm cùng lời chúc phúc?

Xem Video "Những Cách Giúp Bạn Trở Thành Người Phụ Nữ Thông Minh"

Vậy là chúng mình đã nên vợ nên chồng được ba năm rồi phải không anh. Ba năm ấy không phải quá dài cho một "thời yêu nhau" kéo dài sáu tháng của đôi ta. Với người khác, sáu tháng quá nhanh để nghĩ đến hôn nhân, nhưng với em, sáu tháng là những chuỗi ngày đợi chờ mòn mỏi như kéo dài hàng thế kỷ. Ngay từ ngày đầu gặp, em đã biết anh là người đàn ông của riêng em, người sẽ luôn yêu thương, bên cạnh sẻ chia mỗi khi em cần, em không muốn lãng phí thêm một giây nào nữa chỉ để được bên anh mãi mãi.

"Em là một phụ nữ may mắn vì có anh - người đàn ông tuyệt vời nhất quả đất."

Chúng ta sánh bước bên nhau trước sự ngưỡng mộ của bao người; em - một cô nàng xinh đẹp, giỏi giang với tâm hồn giản dị đã nhẹ nhàng bước vào cuộc đời anh - một chàng trai hào hoa, thành đạt. Ba năm sáu tháng là quãng thời gian tuyệt diệu nhất của đời em, để rồi giờ đây mỗi khi lặng mình nhìn lại quãng thời gian ấy, em như được tái sinh lần nữa. Em là một phụ nữ may mắn vì có anh - người đàn ông tuyệt vời nhất quả đất. Em biết rằng ở ngoài kia có bao nàng thầm ghen tỵ và pha chút ngưỡng mộ vì điều này.

Không ngày nào mái ấm của hai ta không có tiếng cười, ngày nào em cũng là một nàng vợ đảm đang nấu cho chồng yêu những món anh thích nhất, em hạnh phúc vì điều đó. Cuộc sống không ai lường được chữ ngờ phải không anh, nó đã cho em tất cả: anh và công việc ổn định, nhưng trớ trêu thay lại lấy đi cuộc sống của em - thiên chức làm mẹ - điều kỳ diệu nhất của người phụ nữ. Em như chết lặng khi biết tin từ bác sĩ, dù khả năng có em bé là rất thấp, bác sĩ đã khuyên em không nên bỏ cuộc.

Em thấy rất có lỗi mặc dù anh luôn động viên, an ủi: "Vợ yêu của anh à, rồi điều kỳ diệu sẽ đến, em đừng bỏ cuộc nhé". Có lần em đã nói sẽ chấp nhận cho anh kiếm một cu tí ở bên ngoài, lúc đó em đã nói thật lòng mình, nhưng anh nghiêm nghị, mắng em: "Em không được nói điều đó ra đâu nhé. Em nghĩ anh là loại người đó sao". Em thấy mình rất hạnh phúc khi được anh chia sẻ.

Rồi một ngày anh không về với em, điều mà kể từ lúc chúng mình nên duyên vợ chồng, anh chưa lần nào mắc phải. Anh không gọi điện, chỉ nhắn tin: "Công ty có việc quan trọng, anh phải ở lại làm thâu đêm cùng anh em trong đội. Em ăn tối ngoan rồi ngủ sớm nhé, anh hứa sẽ về sớm nhất có thể. Yêu em". Em sẽ ăn tối, đi ngủ sớm, nhưng không tài nào chợp mắt được, cảm giác nhớ nhung, khao khát được anh cạnh bên như hồi mình chưa cưới nhau lại trỗi dậy. Nước mắt em tuôn rơi, con tim đau nhói, chẳng vì lý do gì cả. Em thấy mình có lỗi và sợ điều em từng nói với anh trước kia.

"Nhìn đồng hồ tích tắc từng giây, em bất lực trước số phận."

Nhìn đồng hồ tích tắc từng giây, em bất lực trước số phận. Trong căn phòng quạnh vắng lạnh lẽo, em chỉ biết ngồi và hy vọng anh sẽ về sớm như đã hứa, rằng em sẽ sinh cho anh một cu tí kháu khỉnh. Một, hai giờ sáng, thành phố đã tắt đèn, anh vẫn chưa về, em vẫn ngồi đó thức đợi anh, nhớ anh, cố lấy chút can đảm còn lại cầm máy lên điện cho anh. “A lô", giọng một cô gái vang lên, con tim em như vụn nát. Em tắt máy và chợp mắt. Ngày hôm sau em đã xin nghỉ ở nhà một ngày, đi chợ sớm, mua những thứ chồng thích ăn, dọn dẹp nhà cửa, nấu cho anh một bữa sáng hoàn hảo nhất. Em nhắn tin: "Chồng ơi, về ăn sáng nhé. Vợ đợi". Anh nhắn lại: "Vợ yêu, anh về ngay đây".

Anh bước vào nhà với bao ngỡ ngàng, thấy anh cười trong hạnh phúc em cũng cảm thấy ấm áp theo. Hôm đó, anh chỉ ăn được một chút rồi nói: "Vợ à, tuần này anh có chuyến công tác ngoài khơi, anh sẽ bay lúc chín giờ sáng nay, em ở nhà ngoan nhé, anh hứa sẽ công tác thật tốt và sẽ về sớm với em". Em chạy nhanh lên lầu sắp xếp hành lý cho anh, chẳng cần nghĩ ngợi, hỏi han vì em không còn thời gian. Em cùng anh ra sân bay mặc dù anh có thể bắt taxi ra đó, em đã đợi cho đến khi bóng anh tan dần trong đoàn người đông đúc. Dọc đường về nhà, em thấy thành phố mình đẹp lạ thường, có lẽ em đã quá thờ ơ với bản thân, với mọi thứ xung quanh mình, em đã ước mình có thể ôm gọn cả trời, cả đất nhưng em quá nhỏ bé mà trời đất thì lại rộng lớn bao la.

"Cô ấy đẹp, duyên dáng và quan trọng hơn là làm cùng công ty với anh, có thể cho anh những đứa nhóc dễ thương."

Chuông điện thoại của em reo, "A lô" - giọng của người đàn bà ngày hôm qua hẹn em cà phê. Cô ấy đẹp, duyên dáng và quan trọng hơn là làm cùng công ty với anh, có thể cho anh những đứa nhóc dễ thương. Em đã rất bình tĩnh, không tài nào nổi giận được với cô ấy. Cách nói chuyện, cách cô ấy cười thật cuốn hút, gần gũi, xử lý tình huống cũng thông minh. Giờ em đã hiểu lý do vì sao anh xiêu lòng trước cô ấy rồi. "Em đã biết chuyện của chị và anh, em muốn được chăm sóc cho anh lắm chị à. Em biết thật vô liêm sỉ khi nói ra điều này nhưng em đã có con với anh ấy”.

Anh à, em bất lực và chấp nhận thực tại đau lòng ấy, tất cả chỉ vì anh. Ngày hôm đó ở sân bay, em còn nhớ như in lúc anh vẫy tay tạm biệt em, nụ cười ấy, đôi môi ấy, thân hình ấy khiến em muốn hát ca. Dù có chuyện gì đi chăng nữa thì đối với em, anh sẽ mãi là người chồng, người đàn ông tuyệt vời nhất. Em không ngừng hy vọng vào điều diệu kỳ của cuộc sống, em đã oà khóc như một đứa bé khi biết tin mình đang mang giọt máu của anh. Em tự hỏi liệu đó là kết thúc có hậu hay mở đầu của một tấm bi kịch, vì cô ấy cũng đang mang giọt máu của anh.

Suốt quãng thời gian công tác của anh, tim em thổn thức, nghẹn ngào, chẳng giây phút nào trôi qua mà em không nhớ đến anh. Mỗi lần anh điện về nhà hỏi han, em đã muốn nói ra điều kỳ diệu của mình nhưng không hiểu sao em lại không nói ra, em thấy xấu hổ, tại sao chứ? Hôm đó anh gọi điện nói tối sẽ về, em hạnh phúc và ngay lập tức chuẩn bị bữa tối cho anh. Em đã suy nghĩ rất nhiều, sẽ không bắt anh phải lựa chọn vì em biết trong chuyện này cả ba chúng ta chẳng ai có lỗi cả.

Em cũng là một phụ nữ, em đã rất đau. Lúc anh vừa về tới nhà cũng là lúc bữa tối của em sẵn sàng. Anh ôm em trong vòng tay, lúc đó em có thể cảm nhận được tình yêu của anh, cảm nhận được sự mệt mỏi, anh cần một bờ vai, cần được nghỉ ngơi. Anh cũng chỉ ăn được một ít, anh nói phải vào công ty để xử lý giấy tờ và hoàn thành báo cáo cho chuyến công tác vừa rồi. Anh hứa: "Anh sẽ về sớm với em". "Vâng, chồng của em làm việc tốt nhé!"

"Em đã không chiến thắng sự ích kỷ của một người đàn bà, em sẽ bước ra khỏi cuộc đời anh, thật nhẹ nhàng."

Bữa tối hôm đó em đã bật bản nhạc lúc mới yêu nhau hai ta thường hay nghe, em diện bộ váy bà bầu mới mua, dùng nước hoa loại dịu nhẹ anh thích, tất cả dành cho anh nhưng anh đã không có thời gian để quan tâm tới những điều đó nữa. Tối hôm ấy, trước khi đi ngủ, em đã nhận được tin nhắn của cô ấy: "Anh đang ở với em. Em cảm ơn chị".

Giờ thì em có thể yên tâm để mình không phải thổn thức nữa rồi, em sẽ không đợi anh nữa đâu. Em đã không chiến thắng sự ích kỷ của một người đàn bà, em sẽ bước ra khỏi cuộc đời anh, thật nhẹ nhàng. Em yêu anh nhiều lắm, chồng yêu của em.

Nguồn Vnexpress

Loading...

BÀI VIẾT MỚI

Ý kiến các mẹ (0)
  • Mới nhất
  • Quan tâm nhất