Cảm ơn ai đó đã để tuột mất em

Tôi phải cảm ơn người yêu trước đó của cô ấy đã rời xa, thậm chí làm cô ấy đau khổ để tôi - người tới sau có được hạnh phúc như ngày hôm nay...


Nhờ người yêu trước bỏ rơi em nên giờ chúng tôi mới tìm thấy được hạnh phúc. Ảnh minh họa



Tôi gặp em vào một buổi chiều tà, nhìn em lặng lẽ bên bờ sông ngắm nhìn dòng nước trôi đi lững lờ, lăn trên má là những giọt nước mắt. Tôi đã không kìm lòng được mà nâng chiếc máy ảnh lên để ghi lại khoảnh khắc đẹp ấy... và rồi tôi chính thức biết đến em.

Mới đầu em khó tiếp cận hơn tôi nghĩ, em luôn lặng lẽ, ít nói và nhất là luôn nhìn về phía xa xăm, ánh mắt em mang một nỗi buồn khôn tả, mà tôi như bị nhấn chìm vào trong đó.

Những lần hẹn em cà phê là những lần em chỉ lặng im nghe tôi nói, đôi khi vì cố tình làm cho em cười mà tôi trở nên ngố trong mắt bao nhiêu người. Thậm chí tôi còn không hiểu sao mình lại làm thế!

Và rồi mối quan hệ của tôi và em chẳng có chuyển biến gì ngoài những lời xã giao, hỏi thăm đơn điệu, nhưng tôi biết tôi yêu em từ cái nhìn đầu tiên, chỉ là thế giới em sống nó khép kín quá mà tôi muốn bước chân vào không phải dễ dàng gì.

Là người đàn ông đã bước vào tuổi 30 tôi không còn mơ mộng, sống rất thực tế vì tuổi đời tôi đã trải qua làm cho con người trưởng thành và chín chắn hơn. Nhất là với những người làm ngành xây dựng như tôi, va chạm nhiều quen biết và tiếp xúc cũng không ít.

Tôi phần nào hiểu em qua những gì tôi cảm nhận, em có nỗi đau nào đó chắc chắn là do bị phụ bạc làm em mất đi lòng tin với tình yêu, em đôi khi sợ cuộc sống hôn nhân. Đoạn tình cảm đó đã làm em tổn thương sâu sắc và em không còn muốn mở lòng với ai.

Tôi lại làm ngành xây dựng nên thời gian bên em không nhiều, chỉ hẹn gặp em (tất nhiên với tư cách một người bạn) vào cuối tuần, khi đã sắp xếp được công việc. Có lần em đồng ý nhưng cũng không ít lần em chối từ.

Nhưng tôi đâu dễ gì bỏ cuộc, tôi muốn em sẽ trở thành mẹ của con tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tôi muốn biết về quá khứ của em dù nó phũ tới mức nào, muốn lôi em khỏi cái vỏ bọc mà em đang từ nhốt mình trong đó...


Sự kiên trì đã khiến em mở lòng và đón nhận tình cảm của tôi. Ảnh minh họa



Với kiên trì của tôi, em dần mở lòng hơn, những lời nói của em nhiều hơn qua mỗi lần trò chuyện, tôi biết đó là tín hiệu mừng. Tôi biết em có thay đổi trong cách nhìn dành cho tôi, đặc biệt là tình cảm tôi dành cho em chính em không chối bỏ.

Hơn một năm sau ngày quen biết tôi ngỏ lời yêu em, em nói em cần thời gian, tôi hiểu và chấp nhận điều đó.

Ngày em đồng ý làm người yêu của tôi, em kể tôi nghe câu chuyện tình yêu đầy nước mắt mà em là nhân vật chính.

Em bị bạn trai lừa dối, phản bội anh ta bắt cá hai tay, người đó hứa hẹn đủ điều, còn nói cả tới hôn nhân, cũng về nhà em chơi... Nhưng khi biết anh ta dối lừa, không với ai khác lại là người bạn thân nhất của em.

Trước đó, khi đã nói tới hôn nhân, vì yêu nên em cũng trao đi đời con gái.... Em kể mà nước mắt lưng tròng, tôi hiểu em muốn nói với tôi để tôi biết em là người thế nào và em vì sao lại thu mình lại...

Tôi chấp nhận nỗi đau của em, chấp nhận con người em hiện tại, em lương thiện, yếu đuối và cần che chở, đặc biệt em là người tôi yêu, tôi chấp nhận những ưu cũng như khuyết điểm của em. Và chúng tôi là người yêu sau hôm đó.

Em chăm sóc, quan tâm tôi từng chút một, em đảm đang, chăm chỉ làm việc và rất hiếu thảo với cha mẹ của mình. Đó là những gì tôi nhận ra trong con người em sau một thời gian yêu nhau.

Tới nay chúng tôi đã chuẩn bị tiến hành hôn lễ, tôi viết lên đây để chia sẻ với bạn đọc về một người con gái, người sắp thành vợ của tôi, người tôi yêu rất nhiều, đặc biệt tôi phải cảm ơn người yêu trước đó của cô ấy đã rời xa, thậm chí làm cô ấy đau khổ để tôi - người tới sau nhưng có được hạnh phúc như ngày hôm nay!

Theo Phunu



(*) Bài viết này đã được Yeutre.vn đổi tên
Loading...

BÀI VIẾT MỚI

Ý kiến các mẹ (0)
  • Mới nhất
  • Quan tâm nhất