Nhật ký đón con chào đời đầy xúc động của ông bố trẻ

Đại Hải Thủy Đại Hải Thủy 06:58 08/08/2016 1
Lần đầu tiên được dang rộng đôi tay đón con vào lòng, được đặt đôi môi lên má con, cảm giác ấy thật tuyệt vời.

Gửi Subin, con trai của bố…

Con trai của bố! Trong hơn 9 tháng qua, mỗi ngày với bố mẹ đều là một ngày lo lắng, hồi hộp nhưng cuối cùng khi con cất tiếng khóc chào đời dường như mọi thứ chỉ còn lại là niềm hạnh phúc hòa chung những giọt nước mắt.

Ngày hôm đó, khi lần đầu tiên được dang rộng đôi tay đón con vào lòng, được đặt đôi môi lên má con, cảm giác này thật tuyệt vời. Những ngón tay nhỏ bé xinh xinh, mịn màng của con lần đầu tiên được nâng niu trên tay bố lại càng khiến bố yêu thương mẹ con nhiều hơn.


Con là tất cả với bố mẹ



Con trai của bố, con biết không? Để có con ngày hôm nay, mẹ con thật sự kiên định và dũng cảm biết nhường nào. Những đau đớn, mệt nhọc mẹ đều cố gắng vượt qua là vì con và cả nghĩ đến bố nữa đó. Không biết cuộc sống thay đổi thế nào chứ bố biết, bố con mình là tất cả của mẹ. Con trai của bố, để bố kể cho con nghe một câu chuyện về tình yêu, mà bố tin rằng chắc chắn cả cuộc đời này con sẽ không bao giờ quên. Một câu chuyện về tình yêu của người mẹ.

Vào một ngày trời chớm thu, cũng là ngày người anh của con rời xa bố mẹ khi mới được 10 tuần nằm trong bụng mẹ. Thực sự lúc này bố mẹ không tin những gì đang xảy ra, mẹ con đã khóc rất nhiều, nhất là lúc bác sĩ làm thủ thuật mang anh con ra.

Về nhà, mẹ con như không còn sức sống, nằm bệt trên giường chỉ khóc và khóc.

Hơn một tuần trôi qua, mẹ đã có sức khỏe hơn cũng là lúc bố đưa mẹ đi khám. Bác sĩ kết luận nội tiết kém, phải đặt thuốc 3 tháng và 6 tháng sau mới có thể mang bầu trở lại. Con biết không, lúc đó bố biết mẹ đang rất lo sợ dù vẻ bên ngoài mẹ luôn tỏ ra mạnh mẽ. Mẹ con là vậy, luôn chịu đựng nhẫn nhịn và mạnh mẽ mặc dù tâm hồn rất yếu đuối. Mẹ chỉ khóc khi nỗi đau quá lớn mà thôi.

Con biết không, 6 tháng trời đằng đẵng với bao nhiêu áp lực, đi đến đâu, làm gì, gặp ai họ đều hỏi có gì chưa? Mặc dù biết là người ta quan tâm nhưng mỗi một câu hỏi được nói ra thì mẹ con lại thêm một phần gánh nặng. Đến nỗi mẹ sợ phải về quê nội quê ngoại để tránh những lời hỏi thăm động viên từ ông bà, các cô, các bác, thậm chí cả những ánh nhìn dè bỉu đến khó chịu.

Cuối cùng, ngày ấy cũng đến, ngày báo hiệu con đã bước vào cuộc đời bố mẹ. Cảm giác đó đến giờ bố vẫn còn nhớ mãi, buổi sáng ngày 25/9/2015 khi mẹ làm xét nghiệm nước tiểu vì thấy chậm kinh hơn một tuần. Cả hai bố mẹ đều run rẩy, hồi hộp mong chờ kết quả rồi vỡ òa trong niềm hạnh phúc khi 2 vạch đỏ hiện ra trước mắt. Bố không dám ôm chặt mẹ, không dám hét to lên, không dám làm gì hết, tất cả, tất cả chỉ dám kìm trong trái tim…


Hạt đậu nhỏ chứa bao tình yêu của bố mẹ (Subin 2 tuần tuổi)



Ngay sáng hôm đó, bố đưa mẹ đi khám để chắc chắn rằng con trai của bố đã thực sự đến với bố mẹ. Bố ngồi ngoài chờ đợi, chăm chú nhìn vào cái màn hình LED cũ kỹ lồi lồi của bệnh viện để dõi theo nhịp đưa siêu âm của bác sĩ. Bố nhìn thấy con, một mầm sống nhỏ đang lớn dần lên trong bụng mẹ, con giờ này chỉ giống như một hạt đậu nhỏ xíu. Bác sĩ lại một lần nữa khẳng định mẹ con đã mang thai, khiến bố không thể nào giấu nổi niềm vui sướng, hạnh phúc đến nỗi những giọt nước mắt đã rơi và lăn dài trên má quện vào nụ cười mãn mãn nguyện.

3 tháng đầu ốm nghén bắt đầu hành hạ mẹ con, từ một cô gái xinh đẹp, dáng chuẩn, dần dần mẹ con trở nên thật “xấu xí” vẻ bề ngoài khi da mặt mọc mụn chi chít, gầy đi, chân tay nổi gân xanh chằng chịt. Nhiều lúc bố không nghĩ đây là vợ mình nữa, bố phải động viên mẹ rất nhiều để mẹ cố ăn uống cho tốt đảm bảo sức khỏe. Mỗi lần ăn lại là một lần nôn ọe ra cả mật xanh mật vàng, vậy mà mẹ con vẫn cố nuốt cho trôi đến nghẹn cả cổ. Nôn bao nhiêu, mẹ lại ăn lại bấy nhiêu để không làm thiên thần bé nhỏ trong bụng thiếu chất. Không những ăn, mẹ còn đánh vật với bao nhiêu thứ thuốc để an thai, bổ xung vitamin và dưỡng chất. Động lực để mẹ con vượt qua 3 tháng đầu thai kỳ chính là nhìn thấy thiên thần bé bỏng đang lớn dần lên, phát triển tốt với những tiếng nhịp tim đều đặn.


Bố mẹ hạnh phúc khi có con.



Sau ba tháng đầu mẹ dần khỏe lên và ăn uống tốt hơn con trai ạ, nhưng cũng chính từ tháng thứ 4 này bố lại là người chịu khổ nhiều nhất đó. Mẹ béo dần lên bao nhiêu thì bố thêm phần vất vả bấy nhiêu khi mà có những lúc nửa đêm mẹ bắt bố dậy đi mua chân gà nướng, bún bò Huế… thậm chí kẹo mút về cho mẹ ăn. Cũng may nhà mình ở thành phố nên đêm đến vẫn còn nhiều hàng quán phục vụ chứ như ở nông thôn thì không biết phải làm như thế nào.

Một lần mẹ thèm ăn bún bò Huế, mà phải mua cách nhà đến 10km, bố lấy xe đi mua nhanh cho mẹ, cũng vì sợ nguội, bố đi rất nhanh và bị tai nạn, xe vỡ hết yếm, chân bố bị chảy máu nhiều rất đau. May mắn là khám không bị gãy chân, tuy vậy bố vẫn phải nghỉ làm mất 1 tuần vì đau.


Những vết rạn đen được mẹ che bằng tay khi chụp ảnh kỷ niệm lúc mang thai



Con trai của bố, con có biết không vì con mà mẹ đã gác lại nét đẹp, quyến rũ của tuổi thanh xuân đấy. Sự thay đổi hiện diện vào 3 tháng giữa thai kỳ khi mẹ dần béo lên, vóc dáng dần trở nên xồ xề, trên bụng và mông đã xuất hiện các vết nứt toác vì rạn da.

Mặc dù vậy mẹ con vẫn luôn tự hào khi mang trên mình các vết rạn đó cho đến suốt cuộc đời. Mẹ hỏi bố có chê mẹ xấu đi không? Bố nói rằng mẹ luôn là người vợ đẹp nhất trong mắt bố vì bố hiểu những cố gắng, sự vất vả và trách nhiệm thiêng liêng mẹ đang gánh. Cho đến suốt cuộc đời bố cũng sẽ không quên và cũng sẽ yêu mẹ nhiều hơn nữa.

Con trai yêu quý, một điều tuyệt vời nữa, như một sự kết nối giữa gia đình nhỏ nhà mình chính là ngày mẹ lần đầu tiên cảm nhận đôi chân của con nhẹ nhàng đạp vào tử cung. Mẹ kể cho bố nghe, rồi cuối cùng bố cũng được nhìn thấy các cử động của con trên làn da bụng đầy rạn nứt của mẹ. Những cú đá, trườn lộn, rồi những lần nấc cụt sao mà đáng yêu đến thế.


Mỗi lần chơi với con bố lại selfie để lưu lại làm kỷ niệm



Bố nhớ như in những đêm hai bố con mình nằm chơi với nhau, mặc dù không nhìn thấy mặt nhưng mỗi lần bố gõ nhẹ lên bụng mẹ con đều đáp trả bằng hai cái đạp. Rồi những lúc bố nằm ê a hát con nghe, con đều nằm yên nghe chỉ đến khi bố ngừng hát con lại đạp liên hồi. Mẹ con bảo, bố có giọng hát hay nên con thích nghe khiến bố lại càng vui không tả xiết.

Trong những tháng cuối thai kỳ, điều bố mẹ mong ngóng nhất chính là được nhìn mặt trai yêu mỗi lần siêu âm, nhưng con thật cứng đầu, chẳng bao giờ cho bố mẹ xem mặt cả. Lần nào cũng thế, con lấy tay che, quay mặt vào trong mà không thèm để ý đến tâm trạng của bố mẹ. Nhưng bác sĩ nói con đang khỏe mạnh, tăng cân đều là bố mẹ đã vui lắm rồi.


Không bao giờ con chịu để bố mẹ xem mặt.



Cũng chính vì con không cho bố mẹ nhìn mặt, bác sĩ cũng không nói giới tính thai nhi nên bố mẹ đã có nhiều câu chuyện vui để nói, cả hai đều mong con giống mình, không ai chịu nhường ai thậm chí bố đã phải tìm hai cái tên để đặt cho con đó là Nhật Anh và Nhã Phương vì lúc ấy chưa thể biết con trông như thế nào là trai hay là gái. Tuần cuối cùng cuối thai kỳ cũng đến, lúc này mẹ con đã nặng nề lắm rồi, chân đi lạch bạch hai hàng với cái “ba lô” đeo ngược cồng kềnh đến người khác nhìn vào còn thấy nhọc. Vậy mà mẹ vẫn đòi theo bố đi mua sắm những đồ dùng tất yếu để chuẩn bị chào đón con ra đời.

Và cái ngày con ra đời cũng đến, sáng 29/6/2016 mẹ bắt đầu chuyển dạ, cả nhà nhanh chóng đưa mẹ đến bệnh viện. Thế mà sự “gan lỳ” của con cũng khủng khiếp lắm cơ, đến tận 3 giờ 45 phút sáng 30/6/2016 con mới chịu chui ra. Tuy nhiên, con biết không trước đó là khoảng thời gian bố thấy mẹ mạnh mẽ và anh hùng hơn bao giờ hết.


Ngày con trai yêu ra đời (30/6/2016)



Mẹ đến bệnh viện trong những cơn gò co bóp tử cung, mẹ chịu đựng đau đớn cố đi lại để dễ đẻ hơn. Mỗi khi đau mẹ ghì chặt vào vai bố, nước mắt cứ rơi, sau đó mẹ lại tiếp tục đi lại để cho con chào đời dễ dàng hơn. Thậm chí, các y bác sĩ thấy mẹ quằn quại còn tư vấn dịch vụ đẻ không đau nhưng mẹ con nhất định đẻ thường để con có sức đề kháng tốt nhất. Mẹ thật là mạnh mẽ và phi thường phải không con trai của bố?

3 giờ sáng mẹ được đưa vào phòng sinh, bố ở bên ngoài lo lắng không khác gì chính bố là người mang thai con. 45 phút trôi qua không một động tĩnh thì bất ngờ tiếng khóc của trẻ con cất lên. Cái tiếng khóc đó sao mà thân thương đến thế, con trai của bố đã ra đời. 10 phút sau cô y tá bế con ra trao cho bố và nói giới tính của con cũng như giờ sinh. Bế con trai trên tay, nhìn ánh mắt mở to tròn xoe nhìn bố và mọi thứ xung quanh, bố hạnh phúc hơn bao giờ hết, bố thầm cảm ơn mẹ con, người đã luôn vì gia đình nhỏ của mình mà cố gắng.


Bố sẽ luôn là điểm tựa cho con.



Con trai của bố ạ, bố chỉ viết đến đây thôi, mong rằng một ngày nào đó con sẽ đọc được để hiểu rằng với bố mẹ con là tất cả. Còn hiện tại, bố mẹ chỉ mong muốn trai yêu khỏe mạnh, chăm ăn, chóng lớn. Đó chính là niềm hạnh phúc to lớn nhất của bố mẹ rồi!

Bố Subin

Theo PNO

6,025 0 Đăng lúc: 06:58 08/08/2016

Đã trả lời 10 tháng trước

Nguyễn Trọng Hải
Nguyễn Trọng Hải
0 chủ đề 0 trả lời
Một bài viết rất hay và cảm động.